Đồ thị hình sin cuộc đời chủ thương hiệu Gimiko: 30 tuổi là triệu phú, tứ tuần trắng tay, tuổi 50 dựng đế chế đồng hồ lớn nhất Việt Nam

0

Sinh ra trong gia đình nghèo khó nhưng 30 tuổi đã trở thành triệu phú rồi năm 40 tuổi lại trắng tay và năm 50 tuổi lại một lần nữa vang danh cả nước. Cuộc đời như đồ thị hình Sin này là của ông Lê Trung Hiếu, ông chủ hãng đồng hồ Gimiko ngày nay.

Ông Lê Trung Hiếu sinh năm 1938 trong một gia đình có 7 anh em, ông Hiếu là anh cả. Nhà nhiều miệng ăn, tất cả đều trông cậy vào nghề khâu giày của bố. Để đỡ đần chi phí cho gia đình, Lê Trung Hiếu phải đi làm công từ nhỏ, đồng thời xin miễn học phí để được đến trường.

Năm 17 tuổi, Lê Trung Hiếu học thêm nghề sửa đồng hồ để kiếm thêm thu nhập cho gia đình. Tư chất thông minh, chỉ sau 3 tháng ông đã lành nghề trong khi người bình thường phải mất tới 3 năm. Chia sẻ về bí quyết học hỏi của mình, ông nói: “Dù là nghề gì, muốn học cho giỏi, trước hết phải biết quan sát, xem người thầy cầm dụng cụ có hợp lý chưa, kế đến là xác định các thao tác đưa ra nhằm mục đích gì. Thứ 3 phải sử dụng dụng cụ thật nhuần nhuyễn. Cuối cùng, cải tiến cho tinh gọn những gì đã quan sát.”

Tuy nhiên, nghề sửa đồng hồ chưa khiến ông Hiếu gặt hái được bất kỳ thành công nào. Một ngày, ông bị bố gọi tới và chê ngần ấy tuổi đầu rồi vẫn chưa làm nên trò trống gì. Nổi máu tự ái, Lê Trung Hiếu quyết định ra đi xây dựng sự nghiệp.

Cảm thấy không cạnh tranh được ở đất Sài Gòn, Lê Trung Hiếu tìm tới miền Trung nắng gió và nhanh chóng cảm nhận được cơ hội làm giàu ở miền đất này. Khi đó, khu vực miền Trung tiêu thụ rất mạnh những mặt hàng nhu yếu phẩm, nhưng khâu phân phối kém khiến hàng hóa lúc nào cũng trong tình trạng khan hiếm. Vậy là, ông bèn đứng vào khâu phân phối, mua đi bán lại hàng hóa, lấy của người có bán cho người cần và hưởng lãi chênh lệch.

Chỉ sau vài năm, doanh nhân trẻ Lê Trung Hiếu đã có trong tay bạc triệu, có xe hơi riêng, nổi danh cả vùng Trung Bộ. Đến năm 30 tuổi, ông trở thành một trong những người giàu nhất giới doanh nhân Việt Nam lúc bấy giờ.

Là người nhạy cảm, đại gia trẻ ấy sớm nhận ra ngưỡng của sự thăng tiến. Khi tiền đồ đạt đến đỉnh cao, khi công việc làm ăn vẫn đang thuận lợi, Hiếu nhận ra thị trường miền Trung đang đến độ bão hòa cùng với những biến động thời cuộc sẽ xẩy ra. Hiếu trở về Sài Gòn năm 1969.

Trở lại thành phố cạnh tranh khốc liệt, Lê Trung Hiếu vẫn tìm ra được cách kinh doanh thành công. Nhận thấy con đường Tạ Thu Thâu nối đường Nguyễn Trung Trực qua chợ Bến Thành, lượng người qua đây chủ yếu đi sắm vải. Vậy là, ông mạnh dạn thuê nhà ở Tạ Thu Thâu để kinh doanh vải ngoại nhập và nội địa các loại, dần dần, biến con đường Tạ Thu Thâu trở nên sầm uất, đông đúc kẻ mua người bán.

Thế nhưng, một lần nữa khi sự cạnh tranh tăng cao, lợi nhuận không còn hấp dẫn như trước, Lê Trung Hiếu lại từ bỏ kinh doanh vải. Lần này, ông tham gia thành lập Công ty Thực phẩm Hà Tiên, kinh doanh xuất nhập khẩu thủy hải sản sang Nhật. Nhưng trong lần thứ 3 lập nghiệp này, Lê Trung Hiếu lại phải nhận trái đắng, lần đầu tiên doanh nghiệp của ông phải phá sản do nhân sự xáo trộn, môi trường kinh doanh khó khăn, doanh nghiệp của ông không bắt kịp với những thay đổi thời cuộc.

Từ đại gia trở nên trắng tay, nhưng nhờ tuổi vẫn còn trẻ, ông vẫn có cách làm lại từ đầu bằng một hiệu sửa chữa đồng hồ nhỏ trên đường Bùi Thị Xuân, kiếm sống qua ngày.

Chỉ được một thời gian ngắn, bất ngờ lại ập đến với gia đình ông. Năm 1978, toàn bộ tài sản, nhà cửa, vốn liếng của ông bị tịch biên trong đợt cải tạo tư sản. Cả gia đình ông phải rời bỏ thành phố để đến với vùng kinh tế mới tại Sông Bé, tiếp tục làm lại từ đầu.

Tại vùng kinh tế mới, ông Hiếu làm công cho một anh thợ sửa đồng hồ khác vì đồ nghề sửa đồng hồ cũ đã bị tịch thu. Được ít lâu, với đồng tiền ky cóp được, ông mua đồ nghề và… ra riêng. Những năm đầu giải phóng, đặc biệt là ở vùng kinh tế mới, cái ăn còn khó, nói chi đến… đồng hồ đeo tay. May mắn là nơi ông ở gần một doanh trại bộ đội. Hầu như anh bộ đội nào cũng có đồng hồ, đa số là đồng hồ Liên Xô, vậy là ông có mối đều đều.

Với tay nghề của mình, ông Hiếu nổi tiếng đến độ hầu như mọi người có đồng hồ ở vùng kinh tế mới này đều là khách hàng của ông. Khách hàng “mê” ông vì ông trân trọng, nâng niu đồng hồ của khách và sửa chúng một cách say mê. Thêm vào đó, ông bắt bệnh nhanh, chính xác, từng động tác tháo ráp, gắp vít, chấm dầu đều gọn, dứt khoát, không thừa.

Danh tiếng bay xa, ông được một công ty quốc doanh chuyên sản xuất đồng hồ ở Sài gòn mời về phụ trách kỹ thuật, làm cửa hàng trưởng tại Quận 1. Năm 1986, Nhà nước có chủ trương mở cửa, ông cảm nhận được thời cơ đã đến và xin ra làm ăn riêng. Mất thêm 4 năm thai nghén, đến năm 1990, ông cho ra đời thương hiệu đồng hồ Gimiko.

Gimiko ra đời đánh dấu lần đầu tiên trên thị trường Việt Nam xuất hiện loại đồng hồ treo tường với những nét hoa văn “cây nhà lá vườn” của gỗ mít. Tất cả các công đoạn chủ yếu là thủ công nhưng chất lượng và hình thức ngang ngửa với đồng hồ Tây, còn về giá cả thì ăn đứt.

Người tiêu dùng ngỡ ngàng và hồ hởi đón nhận loại đồng hồ có kiểu chuông bằng tiếng Việt, tiếng gà gáy cùng những mẫu mã đa dạng, độc đáo. Những sáng tạo này đã giúp Gimiko có được vị trí danh dự trên thị trường.

Nhưng thương trường như chiến trường, chỉ được vài năm, hàng loạt cơ sở đồng hồ khác ra đời, tạo nên sự cạnh tranh gay gắt, đặc biệt là tình trạng ăn cắp bản quyền, ăn cắp mẫu mã diễn ra rất mạnh trong khi thời bấy giờ chuyện bảo hộ quyền sở hữu gần như không tồn tại. Trước tình hình đó, Gimiko đã phải sáng tạo ra nhiều mẫu mã, kiểu dáng khác nhau. Ông Lê Trung Hiếu cho rằng, tình trạng ăn cắp bản quyền chính là động lực để mình sáng tạo hơn nữa.

Đổi lại, sự sáng tạo đó đã đem về cho Gimiko hơn 60% thị phần đồng hồ ở Việt Nam. Ông Hiếu từng nói: “Đó là ý nghĩa trong công việc. Còn một hơi thở trong cuộc đời thì đó cũng là hơi thở của công việc và sáng tạo.”
Hà My
Theo Trí Thức Trẻ